Được sự tin yêu của bạn đọc gần xa, Hệ thống Cửa hàng Vật Phẩm Phong Thủy – VatPhamPhongThuy.com đã không ngừng phát triển và lớn mạnh. Với mong muốn có thể phục vụ các bạn tốt hơn nữa, tuân chỉ theo câu slogan “Trao bạn sự trải nghiệm và niềm tin trọn vẹn”

Nay ban Quản Trị Blog Phong Thủy xin ra mắt các bạn Cửa hàng Vật Phẩm Phong Thủy số 5 với chương trình khuyến mãi, ưu đãi “hạng khủng” hiếm có trong 5 ngày đầu Khai Trương (từ 04-08/01/2011)
+ Tại địa chỉ: 462 Quang Trung, P.10, Gò Vấp, Tp.HCM – Tel: 08 2248 3462
Read more…
Ngày 02-08-2010, Cửa hàng Vật Phẩm Phong Thủy số 3 sẽ chính thức Khai Trương – (cửa hàng VatPhamPhongThuy.com). Tại địa chỉ: 68 Lê Thị Riêng, Bến Thành, Q.1, Tp.HCM – Tel: 08 2248 7279 – 08 2248 4252

Đây là cửa hàng quy mô nhất thuộc Hệ thống cửa hàng Vật Phẩm Phong Thủy do Ban quản trị Blog Phong Thủy (BlogPhongThuy.com) xây dựng và phát triển. Với 3 lý do hấp dẫn dưới đây sẽ khiến bạn không thể bỏ qua việc tìm đến và tham quan trong ngày Khai Trương…
Read more…
Có thể nào một bài hát làm cho người nghe nó phải chết không? Nghe có vẻ phi lý, nhưng đó là sự thật đối với một bài hát mang tên Gloomy Sunday.
“Gloomy Sunday” là tên của một bài hát kể về 1 tình yêu đã mất. Thật đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chúa Nhật thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932 bởi 1 nhà soạn nhạc tên là Reszo Seress.

Bài Hát Chết Người - truyện ma hay
Reszo thường nằm nguyên ngày trong căn phòng của mình ở thủ đô Paris. Người phụ nữ anh yêu vừa cự tuyệt tình yêu cao thượng của anh. Reszo luôn luôn tôn thờ tình yêu của mình, nên vì vậy anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu của anh bị từ chối. Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đời. Khi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng. Tuy nó không bù vào nỗi mất mát tình yêu to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta thật hay – đủ hay để được đưa vào dĩa nhạc thời bấy giờ.
Read more…
Khi còn theo học bậc cao đẳng, tôi cư ngụ trong một ngôi nhà do ông cố tôi xây từ năm 1915. Ông từ trần trong căn nhà này vào thập niên 1940 và bà cố tôi tiếp tục ở đó cho tới khi khăn gói đi tìm ông tôi vào năm 1978. Bà cố rất thương tôi vì tôi là thằng chắt đầu tiên của ông bà, và tôi được đặt tên là An, tên của ông tôi. Căn nhà của ông bà cố là loại nhà hai tầng kiểu Victoria nằm cách mặt đường khoảng 20 thước. Trước nhà là hai cây xồi khổng lồ cành lá xum xuê khiến những ai không để ý, từ ngoài đường không thể nhìn rõ ngôi nhà. Sau khi bà cố tôi từ trần, ông nội tôi chia ngôi nhà thành ba apartment rộng rãi, một apartment trên lầu với ba phòng ngủ, và hai apartmanet dưới nhà mỗi cái hai phòng ngủ, cho sinh viên mướn vì nhà chỉ cách trường đại học Winthrop chưa đầy hai trăm thước. Khi tôi lên đại học, dĩ nhiên tôi tới ở đây, trong apartment trên lầu cùng hai bạn học, mỗi đứa một phòng. Hai căn dưới nhà mỗi căn cũng có hai sinh viên cư ngụ.

Căn nhà bà cố - Truyện ma hay
Sau khi ở đây chừng hai tháng, hai người bạn ở chung apartment với tôi cho biết nhiều đêm họ đột nhiên thức giấc vì có cảm tưởng rõ rệt là có người lạ mặt trong phòng. Vì đó là một cảm tưởng rất thực nên họ đã kiểm soát phòng tắm, phòng vệ sinh, cửa ra vào, cửa sổ, tủ áo… nhưng không thấy gì hết. Tôi thú nhận với họ rằng chính tôi nhiều đêm cũng có cảm giác tương tự. Sau khi thảo luận, chúng tôi cho rằng có lẽ vì ngôi nhà quá cũ, thỉnh thoaœng cột kèo sàn ván lại kêu cọt cà cọt kẹt khiến chúng tôi thức giấc và có thể có cảm tưởng như vậy.
Read more…
Chàng trai nọ tên là Vu Cảnh, tự là Tiểu Tống, người Ích Đô, ở nhờ chùa Lễ Tuyên để học. Ban đêm chàng đang giở sách ra đọc, bỗng có một cô gái đứng ngoài song cửa khen:
Vu tướng công siêng học quá!
Vu nghĩ rằng ở chốn núi sâu làm gì có phụ nữ. Chàng còn đang nghi ngại thì cô gái đẩy cửa bước vào, cười bảo:
Tướng công siêng học thật!

Cô gái áo xanh - Truyện Ma
Vu sửng sốt đứng dậy, nhìn kỹ thì thấy cô gái mặc áo xanh, váy dài, xinh đẹp khó ai bì. Vu biết không phải là người nhưng vẫn hỏi thăm quê quán, nàng đáp:
Chắc chàng thấy thiếp không phải là kẻ độc ác rồi, việc gì phải hỏi đến nguyên quán cho mệt?
Vu thấy mến cô gái nên… ngủ chung. Cởi chiếc áo ngắn bằng lụa ra, chàng thấy eo lưng nàng nhỏ hơn người bình thường khá nhiều. Trời gần sáng thì nàng đã nhẹ nhàng ra đi. Từ đó đêm nào nàng cũng tới thăm Vu. Đêm nọ, cùng uống rượu và chuyện vãn, cô gái tỏ ra rất sành âm luật. Vu nói:
Giọng nàng nhỏ mượt, nếu hát một bài ắt người nghe mê mẫn.
Read more…
Đời người phụ nữ, đi sai một bước, cả trăm bước xiêu vẹo. Bây giờ, nhà em gái và nhà thông gia như nước với lửa, bà lại không thể làm gì. Mẹ Thúy Thúy thật chỉ muốn nhảy lầu cho xong.
> Đọc từ đầu
Sau khi về nhà, bố Vương Hinh thư thái uống trà, giục vợ gọi điện cho mẹ Thúy Thúy, dặn bà không được cho mẹ Đại Lâm vay tiền. Mẹ Vương Hinh dở khóc dở cười, tiện tay tát yêu chồng, nói: “Anh nghĩ người ta đều ngớ ngẩn cả sao, số tiền 20 vạn của chị em còn chưa lấy lại được, còn ngốc nghếch đến độ nhét tiền vào đó nữa chắc?” Bố Vương Hinh cười, nắm tay vợ, nói: “Chỉ sợ ngộ nhỡ bà ta đến vay tiền chị em, vừa khóc vừa nài xin, anh dám chắc chị em sẽ cho bà ta mượn, có khi còn chẳng viết giấy nợ nữa kia.” Mẹ Vương Hinh nghĩ ngợi, đúng thế thật, mẹ Đại Lâm ma mãnh như quỷ, đủ mọi mưu kế, lúc Thúy Thúy cưới chẳng phải đã lừa được 20 vạn của chị, đi lừa thêm lần nữa cũng có khả năng lắm, thêm nữa, chị gái cứ sợ Thúy Thúy ly hôn, càng cố gắng để lấy lòng cả nhà Đại Lâm.
Thế là, mẹ Vương Hinh gọi điện cho chị gái, nói cho bà biết việc này. Mẹ Thúy Thúy lại hỏi: “Bố Hinh Hinh thực sự muốn nhượng lại căn hộ với giá 20 vạn?” Mẹ Vương Hinh ngẩn người, không ngờ chị gái lại hỏi đến vấn đề này. Vì sợ xảy ra sự cố, nên chỉ trả lời qua quýt: “Đúng vậy, chẳng phải vì Thúy Thúy cả sao?” Hai chị em trò chuyện thêm một lúc, rồi gác máy.
Read more…
Trong nước, tại Thanh Đảo, trong căn hộ của Vương Hinh, Đại Lâm cầm dao thái đuổi chém bà lão. Đại Thiếu hào hứng đứng bật dậy, cầm điện thoại di động chụp lấy chụp để.
> Đọc từ đầu
Bà lão mặc dù đã cao tuổi, nhưng tay chân nhanh nhẹn, bà liền lẩn ngay ra ban công, đóng cửa ban công lại. Đại Lâm hung hãn lao theo, chém ngay vào cửa kính ban công, choang một tiếng, mảnh kính vỡ vụn thi nhau rơi xuống. Mảnh kính vỡ rơi vào cánh tay trần của Đại Lâm, chảy máu. Đại Lâm nhìn thấy mình bị chảy máu, lập tức hoảng hồn, miệng kêu: “Ôi mẹ ơi!” Rồi không biết phải làm gì nữa, giống như con nai giật mình sợ hãi đang ngơ ngác tìm mẹ.
Read more…
Vùng trượt tuyết Austria. Một người đàn ông cường tráng thân hình cao lớn từ trên đỉnh núi trượt nhanh xuống một cách điêu luyện và đẹp mắt.
> Đọc từ đầu
Anh trượt xuống với tốc độ nhanh nhất, sau đó tháo kính bảo vệ ra, đợi mấy người bạn ở phía sau. Người đàn ông này khôi ngô tuấn tú, hàm răng trắng đến chói mắt như tuyết trên núi Hymalaya, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng đá vạn năm. Anh ta chính là Dương Chiến.
Một lát sau, mấy người bạn tóc vàng mắt xanh của anh lần lượt trượt xuống, đứng vây quanh anh. Anh nói chuyện với họ bằng tiếng Pháp rất lưu loát. Điện thoại kêu, Dương Chiến nhìn, là Phó giám đốc Hàn của bộ phận nghiệp vụ công ty Thúy Thúy. Cô gái này 24 tuổi, có năng lực nghiệp vụ giỏi, vào công ty chưa đầy ba năm đã trở thành nhân vật cốt cán của bộ phận nghiệp vụ. Cô gái này là người rất tính toán, xinh đẹp như hoa, chỉ muốn lấy gia đình cao sang quyền quý. Dự án lần này giúp cô lần đầu tiên được gặp công tử con nhà quyền quý thực sự: có phẩm chất, có tướng mạo – Dương Chiến. Từ đó, cô ra sức tấn công anh.
Read more…
Hai tuần sau, Vương Hinh xuất viện. Trong khoảng thời gian này, mẹ kế và bố của mẹ Đại Lâm vẫn ở lỳ trong căn hộ của Vương Hinh. Bố Vương Hinh ra lệnh cho Đại Thiếu và Minh Minh không được có bất cứ hành động gì, nói ông đã có cách giải quyết.
> Đọc từ đầu
Ngày hôm nay, sau bữa tối, ba người nhà Vương Hinh và Đại Thiếu, Minh Minh đến căn hộ của Vương Hinh. Ông ngoại Đại Lâm mở cửa. Vừa vào, bố Vương Hinh đã nói: “Ông bà hãy gọi mẹ Đại Lâm đến đây cho tôi, hôm nay chúng ta hãy nói rõ việc về căn hộ này!”. Bà lão đang phe phẩy quạt nói tỉnh bơ: “Gọi nó làm gì? Người nhà ông chém chết chó của tôi, làm bị thương ông lão nhà tôi, món nợ này tính thế nào đây?”. Bố Vương Hinh tìm một chiếc ghế ngồi xuống mỉm cười nói: “Hôm nay chính là đến để bàn chuyện này đây, chúng tôi muốn bồi thường đầy đủ cho nhà các vị!”. “Bồi thường?!” Bà lão lập tức sán lại gần. “Sẽ bồi thường căn hộ này!”. Bố Vương Hinh từ tốn nói: “Tôi nói rất rõ ràng! Tôi bồi thường cho các vị căn nhà này!”. Bà lão kích động đến nỗi đứng không vững: “Thật sao?”. “Đúng thế!”. Bố Vương Hinh trả lời rất chắc chắn. Sắc mặt bà lão nhợt nhạt, nhịp tim cũng loạn cả lên, đứng trước sự chọn lựa là gọi 120 cho bệnh viện hay là ở lại đòi nhà, bà lão kiên quyết chọn phương án hai. Lấy tính mạng của mình để bảo vệ tài sản của người khác, đây quả thực là một tinh thần vĩ đại biết bao! Bà lấy mấy viên thuốc trong lọ thuốc để trên bàn nuốt chửng, sau đó ngẩng cao đầu lẫm liệt, mở miệng nói: “Được! Tôi chấp nhận sự bồi thường của ông, mặc dù sự bồi thường này còn lâu mới đủ!”. Bố Vương Hinh nói: “Vậy bà hãy gọi mẹ Đại Lâm đến đây, cùng thương lượng”. Bà lão cuống lên: “Chẳng phải là bồi thường cho tôi sao? Liên quan gì đến nó?”. “Vậy không được, lúc đầu, chị cả tôi bảo để cho Đại Lâm ở, chẳng liên quan gì đến bà, bây giờ bà cứ ở lỳ ở đây không chịu đi, thế nào cũng phải gọi mọi người đến đông đủ rồi mới nói được”. “Không được!”. Bà lão nhất quyết không chịu gọi mẹ Đại Lâm đến. Mẹ Vương Hinh cười nhạt một tiếng, gọi điện thoại cho chị gái, hỏi số điện thoại của Đại Lâm, nói rõ việc này, bảo mẹ anh mau đến. Mẹ Đại Lâm còn không kịp ăn xong bữa tối đã vội cuống cuồng lao đến. Bố Vương Hinh chỉ để mẹ Đại Lâm và bà lão ở lại trong phòng, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, nói rằng chỉ cần hai người phụ nữ làm chủ gia đình quyết định là được, không cho phép người khác nói ra nói vào. Thế là mẹ Đại Lâm và bà lão mỗi người hùng cứ một nửa căn phòng, bắt đầu kế sách của mình.
Read more…
Mẹ Đại Lâm cãi nhau cả ngày họng cũng khản đặc cả lại, việc cãi nhau này còn mệt hơn đứng lớp giảng bài nhiều, Vương Hinh lấy chân đạp cửa, giọng mẹ Đại Lâm từ trong nói vọng ra: “Ai đấy?” “Vương Hinh!”.
> Đọc từ đầu
Ngày hôm sau, vừa tan sở là Đại Lâm đến thẳng nhà Thúy Thúy. Anh rầu rĩ khóc lóc với mẹ vợ: “Mẹ, con thật là bất hiếu, không đủ khả năng mua nhà cho mình, còn liên lụy cả hai bố mẹ già của con, khiến hai cụ phải đi thuê cái kho hoang không điện không nước để ở. Tối qua, cả đêm con trằn trọc không ngủ, nghĩ ra được một cách, con muốn cùng Thúy Thúy ra ở riêng, nhưng lại không có tiền thuê nhà, bây giờ thuê một căn nhà tử tế ở được cũng phải mất hơn một nghìn tệ, nhưng tiền lương của con chỉ thuê được nhà, thì sao có thể nuôi gia đình, nuôi Thúy Thúy được chứ?” “Đúng vậy”, mẹ Thúy Thúy nói: “Mẹ cũng thấy là không thể để bố mẹ con ra ngoài ở”. Đại Lâm lập tức theo đà câu nói của mẹ Thúy Thúy: “Con nghĩ rồi, con và Thúy Thúy chuyển về đây ở, ở trong phòng cũ của Thúy Thúy. Mặc dù hơi nhỏ, nhưng cũng đủ, chỉ cần cả gia đình hòa thuận yên vui, thì sao cũng được. Thúy Thúy hiểu nhầm mẹ con nhiều, e rằng chốc lát không thể hóa giải ngay được. Mẹ và bố cũng có tuổi rồi, cũng cần có người chăm sóc, sau này ngày ngày con sẽ chăm sóc phụng dưỡng bố mẹ. Mẹ, mẹ thấy thế nào ạ?”
Bố mẹ Thúy Thúy thấy Đại Lâm nói rất chân thành, mặc dù cảm thấy sống cùng không được thuận tiện lắm, nhưng nghĩ đến việc ngày ngày được chung sống cùng Thúy Thúy, cũng hạnh phúc lắm, nên đồng ý ngay.
Read more…
Bình Luận Mới Nhất