Tôi tự cho mình là một kẻ giết người tuyệt hảo nên tôi rất thích đọc những báo cáo của những nhà phê bình về những vụ giết người nhưng không thể nào tìm ra thủ phạm. Những người này đều cho rằng những vụ án này phải được xét lại từ đầu, phải chú trọng đến sự “tại sao” cũng như hai nguyên nhân khác là “người nào” và “bằng cách nào”! Họ cho rằng tất cả mọi yếu tố đó đều quan trọng ngang nhau. Ngày trước, cảnh sát chỉ chú tr ọng đến lý lịch của kẻ giết người và tìm cách để bắt giữ người đó cho bằng được. Ngoài ra, theo tôi nghĩ, người ta không để ý đến sự hành động của kẻ sát nhân vì theo họ, phương pháp hành động của tên này đã tự tố cáo nó.

kẻ giết người tuyệt hảo
Tôi cũng muốn nói thêm rằng, chúng tôi, những kẻ sát nhân toàn hảo, chúng tôi không bao giờ phạm lỗi lầm trong lúc hành động. Sự tin tưởng đó đến từ nguyên nhân là cảnh sát chỉ tìm ra được tên sát nhân nếu tên này phạm một lỗi lầm nào đó, ngoài ra mọi vụ án mạng khác đều không tìm ra được thủ ph ạm. Các bạn hãy nghĩ đến tỷ lệ những vụ án mạng được đưa ra ánh sáng và những vụ không bao giờ được giải quyết thì bi ết ngay rằng… tôi đã nói sự thật.
Read more…
Ðó là vào tháng Tư khi John Moore đang học để chuẩn bị cho một kì thi quan trọng. Khi ngày thi gần kề, cậu quyết định đến một nơi nào đó và tự học một mình. Cậu không thích sự náo nhiệt ở bãi biển, hay những cảnh đẹp ở miền quê. Cậu muốn tìm một thành phố nhỏ yên tĩnh bình thường và học mà không bị quấy rầy. Cậu chuẩn bị hành trang với quần áo và sách vở. Sau đó cậu tìm kiếm trên bảng thời gian biểu ở trạm xe lửa một thành phố mà mình chưa hề biết. Cậu tìm thấy một nơi, và rồi mua vé đi đến đấy. Cậu không nói với ai mình đi đâu. Tất cả chỉ vì cậu không muốn bị quấy nhiễu.

Căn nhà ngài thẩm phán
Ðấy là nguyên do đưa Moore đến Benchurch. Nó là một phố thương mại, và một tuần một lần nó lại nhộn nhịp trong vài tiếng. Những lúc còn lại thì hoàn toàn yên tĩnh, một nơi gần như thiếp ngủ. Moore nghỉ đêm đầu tiên ở khách sạn duy nhất trong thành phố. Bà chủ rất tốt bụng, nhưng khách sạn thì không thực sự đủ yên lặng với cậu ta. Ngày thứ hai cậu bắt đầu tìm thuê một căn nhà.
Read more…
Không”, Jackson nói với nụ cười rụt rè. “Tôi xin lỗi nhưng tôi không chơi trốn tìm.”
Đó là đêm Giáng Sinh, và chúng tôi gồm mười bốn người ở trong ngôi nhà. Chúng tôi dùng một bữa tối vui vẻ, tất cả đang muốn vui chơi – chỉ là tất cả ngoại trừ Jackson. Khi một người đề nghị chơi trốn tìm thì có tiếng ồn ào cổ vũ chỉ có duy nhất Jackson là phản đối.
Hình như không phải Jackson từ chối chơi “Anh có khỏe không ?” ai đó hỏi.

trốn tìm
“Cám ơn, tôi hoàn toàn không có gì,” anh nói. “Nhưng,” anh thêm vào với một nụ cười làm giảm bớt sự chống đối nhưng không thay đổi ý kiến, “Tôi vẫn không muốn chơi trốn tìm.”
Read more…
Trời nắng như đổ lửa, ánh nắng cháy bỏng phủ trên hòn đảo đơn độc giữa biển.
Hắn không biết mình đang ở đâu. Hắn chỉ biết mình vừa thoát chết. Con tàu chìm mau sau khi va phải đá ngầm đêm qua. Thuyền cấp cứu và phao cấp cứu được thả nhanh xuống biển nhưng quá nhiều hành khách kinh hoảng nên sự hỗn loạn diễn ra, hậu quả là đa số thuyền cấp cứu bị lật. Có lẽ hắn là người duy nhất còn sống sót. Hắn văng xuống biển khi thuyền cấp cứu của hắn bị lật. Hắn bơi rất giỏi. Nhưng bơi giỏi đến mấy thì phỏng ích gì khi ở giữa biển? Hắn kiệt lực khi trời tờ mờ sáng.

Canh bạc
Khi mọi hy vọng, mọi nỗ lực đã tàn, chỉ còn lại cảm giác rã rời cả thể xác lẫn tinh thần, hắn chỉ muốn nhắm mắt buông xuôi cho thân xác chìm xuống biển, hắn chỉ thèm được nghỉ ngơi, thư giãn, chỉ khao khát được yên nghỉ. Cái chết lúc bấy giờ chẳng có gì đáng sợ như người ta vẫn thường nói.
Read more…
Vũ đến trọ học ở hàng cơm bà cụ Đỗ đã ba tháng rồi. Nhà chật chội, mái lợp tôn, nên mùa hè rất nóng nực. Nhưng Vũ không muốn tìm chỗ trọ khác, bởi bà cụ Đỗ tính giá rẻ, phần vì mọi việc trong nhà, cụ làm lấy, ít phải thuê mượn, phần vì chính gian nhà ấy, cụ cũng không phải mất tiền thuê.

Người con gái tỉnh Bắc
Bà cụ Đỗ hồi cư rất sớm, thấy gian nhà bị chiến tranh tàn phá, chỉ còn trơ lại hai bức tường và một gian gác xép đằng sau, nên dựng mái tạm trú. Mãi, chủ nhà chưa thấy về, nên cụ yên chí ở, tưởng chừng như đất của mình.
Read more…
Càng gần hết năm thì trời càng lạnh, cái lạnh se da khiến mọi người phải xuýt xoa mỗi khi ra đường. Ở Mỹ đã gần 20 năm mà gia đình Lan vẫn than như bọng mỗi dịp Đông về. Nhiều lúc ba má Lan vẫn tự an ủi, may mà ở Cali chứ nếu ở mấy tiểu bang khác thì còn rên tới đâụ Trời lạnh nhưng sinh hoạt của gia đình Lan lại rộn rịp ồn ào hơn, mọi người có cơ hội sum vầy . Năm nay hơi đặc biệt một tí, sẽ có gia đình chị Mai ở xa đến chơị Ba má Lan đã hô hào cả nhà từ mấy tháng trước, lo dọn dẹp và chưng bày sạch sẽ để đón tiếp khách quý. Ba má Lan rất hiếu khách, mà chị Mai lại là hàng xóm rất thân của gia đình từ hồi còn ở bên VN.

tiếng gọi của tử thần
Anh của chị Mai, thày Tường, còn là thày dạy kèm cũ của Lan hồi còn bé. Ba Lan khi nào có mặt đầy đủ các con thì thường hay lôi chuyện cũ ở VN ra kể, lần này sẽ có dịp cho ông cụ hàn huyên. Ba Lan có nhắc qua, chị Mai là con gái duy nhất trong nhà với bốn anh em traị Chị khéo ăn nói, vui tính nhưng số chị lại long đong. Nghe ba Lan nhắc đến chị Mai, má Lan lại chép miệng nói theo:
Read more…
Tối hôm đó, một đêm không trăng sao, đèn đường mờ mờ chỗ tối chỗ sáng, Linh và mấy người bạn cùng đi dạo bờ hồ, một cái hồ trong khu trường học gần nhà.

Ma bên bờ hồ
Đêm đã khuya, sương xuống làm ướt mấy ngọn cỏ, chung quanh dế bắt đầu kêu rả rích. Linh co ro hai tay đút vô túi áo khoác, hơi sương ẩm ướt làm Linh có cảm giác rờn rợn bắt rùng mình khi đi ngang qua một góc tối, lùm cây rậm rạp. Mấy người bạn của Linh đang nói chuyện ồn ào cũng tự dưng im lặng, một bầu không khí nặng nề vây quanh. Mọi người vừa đi coi chung một phim ma về nên ai nấy trong đầu óc còn lởn vởn những hình ảnh kinh dị. Khi đi khỏi chỗ tối, Linh mới lên tiếng phá tan bầu không khí lạnh lẽo:
Read more…
Ghe chòng chành giữa dòng nước, tôi sợ hãi ngồi bám chặt mạn thuyền, mắt láo liên nhìn trời đêm sáng lờ mờ ánh trăng mười chín. Chúng tôi ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tên đàn ông to người chèo ghe gõ nhẹ trên mui báo hiệu đã đến nơi tạm an toàn, chúng tôi có thể cử động đôi chút. Người chèo mũi vén tấm lá che mui nhìn vào.

tiếng gào trong đêm
“Bây giờ mình phải đi bộ một khoảng, tui dẫn hai người một lần. Chia ra để khỏi lộ. Mấy người khác cứ ngồi đợi đến phiên, nhớ đừng nói chuyện lớn tiếng.”
Hắn dẫn hai người đàn bà ngồi sát cửa mui đi trước. Cả đám ngồi đợi ẩn nhẫn. Tim tôi chưa hết hồi hộp đập thình thịch thể như bất cứ người nào ngồi gần cũng đều có thể nghe được nhịp ấy. Phong nắm tay tôi. Tay Phong đẫm mồ hôi và lạnh. Tôi phải ngồi bệt và khom lưng, hai đầu gối co đụng cằm, gọn lỏn trong lòng Phong. Khoang ghe quá chật cho mười người ngồi lèn nhau, phía ngoài còn tấn mấy buồng chuối mùi nhựa nồng chát. Bên trái tôi, cha mẹ Phong dúi sát nhau. Một bé trai độ bốn, năm tuổi, bị uống thuốc ngủ, nằm im lìm trong lòng cha nó. Bà vợ ngồi kế bên, chân trái đạp chân tôi nhưng hình như bà không biết và tôi cũng không thể dời chân đi nơi khác. Đành chịu. Người con gái ngồi kế có lẽ là em gái bà, mặc bà ba đen như gái quê, mặt từa tựa nét.
Read more…
Năm 1835, hầu tước Thảo Sơn mua lại một căn biệt thự cổ rồi cho tân trang thật lộng lẫy. Xong đâu đấy, hai ông bà mời một số bạn thân tới ăn tân gia, trong số có cả đại uý Mạnh Hùng, một sĩ quan nổi tiếng vì lòng can đảm.
Mạnh Hùng vừa tới nơi thì hầu tước Thảo Sơn lôi ngay bạn vào thư phòng, rót hai ly rượu mạnh rồi nói với bạn bằng một giọng lo âu:

Người đàn bà áo nâu
- Mạnh Hùng, tôi gặp chuyện phiền hà muốn nhờ ông một tay. Thiên hạ đồn là căn biệt thự này có ma. Tôi cho rằng đó chỉ là lời đồn nhảm không đáng quan tâm. Nhưng khổ nỗi là mấy kẻ ăn người làm mà tôi mướn trong thời gian qua, không ai ở quá được vài đêm. Họ cả quyết là đã nhìn thấy một người đàn bà áo nâu, kẻ được gọi là “hồn ma”, đi lại trong nhà, dọc theo dãy hành lang.
Read more…
Cách nay lâu lắm rồi, ở xóm tôi, người ta hay kể lại một câu chuyện, một chuyện ma. Là chuyện ma, nhưng ẩn chứa đằng sau những tình tiết ghê rợn ly kỳ là một mối tình sâu thẳm. Hồi đó chúng tôi còn nhỏ lắm, đứa lớn nhất trong bọn cũng chỉ tám chín tuổi là cùng. Từ ấy đến nay đã bao nhiêu năm tháng lần lượt trôi qua.

Hồn ma trinh nữ
Cái xóm nhỏ ngày xưa – với những túp nhà mái ngói đơn sơ; với một khoảnh đất thật rộng có nhiều cây cao toả bóng, nơi đã từng chứng kiến gần như cả một quãng đời thơ ấu cùng bao trò chơi đùa của bọn trẻ nhỏ chúng tôi; với những bụi tre um tùm che giấu nhiều bí mật, đêm đêm tiếng mấy thân tre cọ vào nhau rít lên kẽo kẹt như tiếng ma đưa võng ru con; với cái chuồng ngựa, kề bên là một cái chõng tre rộng mà ở đó đêm đêm Già Bảy hay ngồi, vừa thỉnh thoảng khề khà nhấp một ngụm rượu trắng trong cái chai ba xị, vừa chậm rãi kể cho chúng tôi nghe những chuyện ma quỷ thần tiên; với một cây khế cổ thụ mà trên đó một cô gái đã treo cổ tự tử từ mấy chục năm về trước, đến bấy giờ vẫn còn làm đám con nít và cả những người lớn nhát gan mê tín nghe lòng gờn gợn một nỗi sợ sệt mơ hồ khi đi ngang dưới bóng cây um tùm rậm rạp của nó lúc đdêm khuya vắng; với cái giếng nước mà thành giếng xây bằng đá xanh đã phủ đầy rêu xám, mỗi chiều dân trong xóm tụ tập ra đó để gánh nước, để chuyện trò tán tỉnh, cãi cọ, cười đdùa…- Cái xóm nhỏ ấy đã biến mất không còn một chút tăm hơi, thay vào đó là những căn nhà hiện đại lạnh lùng vô cùng.
Read more…
Bình Luận Mới Nhất