Home > Truyện Ma > Vượt Qua Sóng Dữ – Chương 4

Vượt Qua Sóng Dữ – Chương 4

March 27th, 2010

Buổi chiều hôm ấy bà Thảo Linh bước đi thơ thẩn bên dòng suối nước nóng. Đôi mắt bà như vô hồn nhìn mọi vật xung quanh. Mọi cử chỉ của bà không thể lọt qua tai mắt của mấy tên bảo vệ. Bà lẩm bẩm một mình.
– Vàng ! Vàng !
Rồi cười ngặt nghẽo một mình. Bà bước đến nhà kho, đưa mắt nhìn vào đó.
Thảo Sương nhìn bà gọi:
– Dì ơi !
Bà cười nói vào:
– Mày là đứa ăn trộm ư?
Thảo Sương gào lên:
– Dì ơi, con là Thảo Sương đây mà. Dì cứu con ra đi.
Bà lẩm bẩm một mình:
– Thảo Sương ! Mày là Thảo Sương hả?
– Vâng, dì cứu con ra khỏi nơi này đi.

Bà ta lại cười:
– Ở trong ấy có vui không?
Thảo Sương lắc đầu:
– Dì mở cửa cho con ra đi. Con sợ ma lắm.
Bà ngơ ngác:
– Ma ở đâu mà mày sợ?
Thảo Sương khóc sướt mướt:
– Dì điên rồi sao? Tại sao lại như vậy?
Bà ta ngơ ngác:
– Hả? Mày nói ai điên vậy?
Thảo Sương như đã hiểu:
– Có lẽ hắn đã hành hạ dì ra nông nổi này đây, phải không dì?
Rồi bà cười như điên như dại. Thảo Sương cảm thấy ngậm ngùi:
– Trời ơi ! Sao mà hắn tàn nhẫn đến như vậy chứ?
Bà gật gưỡng bước đi:
– Thôi, tao hổng thèm nói chuyện với mày nữa đâu. Tao đi tìm vàng đây.
Thảo Sương giật mình gọi giật giọng:
– Dì ơi ! Đừng đi ! Dì đừng làm như thế.
Nhưng bà ta đã đi vô hàng cao su. Đám công nhân đang làm việc thấy bộ dạng của bà hét lên:
– Ối trời ơi ! Ma !
– Ma tụi bây ơi !
Họ hè nhau mà chạy tán loạn. Tiến Lâm kịp thời ngăn:
– Không phải ma đâu, mà là dì Thảo Linh đó.
Mọi người khựng lại:
– Bà chủ đấy ư?
– Nhưng sao bà ta lại ra đến nông nỗi này?
Có người còn ngờ ngợ:
– Mặt mày, đầu tóc của bà rũ rượi đến như vậy.
Tiến Lâm kể lại:
– Dì ấy bị lão Cảnh Hào hành hạ đến nông nỗi ấy.
Bà Thảo Linh tiến đến phía đám công nhân đang nói về bà. Bà cười khúc khích:
– Tụi bây làm gì mà vui quá vậy? Cho tao chơi với?
Đám công nhân kinh ngạc nhìn bà:
– Ôi, bà chủ !
– Hả, mày gọi ai là bà chủ vậy?
Công nhân nhìn bà xót xa:
– Hắn hành hạ bà đến như vậy sao? Thật hắn không còn nhân tính mà.
Tiến Lâm lắc đầu:
– Mẹ con tôi cũng bị hắn đe dọa.
– Như vậy anh không có cách gì để ngăn hắn hay sao?
Tiến Lâm mím môi:
– Cách thì có nhưng mà khó thực hiện được.
– Tại sao vậy anh?
Tiến Lâm bảo nhỏ:
– Tai mắt của hắn nhiều lắm. Muốn thực hiện cũng không được.
Một anh công nhân đứng ra sốt sắng nói:
– Có gì cần đến chúng tôi, anh cứ nói.
– Tụi tôi ủng hộ anh.
Tiến Lâm vô cùng cảm kích trước tình cảm của anh em công nhân nên anh nói:
– Được rồi ! Có dịp tôi sẽ nhờ đến các anh thôi.
Người công nhân nãy giờ chẳng nói gì, bây giờ mới lên tiếng:
– Anh nên tìm cách đưa bà chủ lên thành phố để trị bệnh.
Tiến Lâm gật đầu:
– Tôi và mẹ tôi cũng đã nghĩ đến điều ấy, nhưng mà dường như lão ta không muốn cứu bà ấy.
Anh công nhân chặc lưỡi:
– Hắn thâm độc quá ! Hắn chiếm đoạt cả gia sản của ông Cả Trạch. Còn làm hai con ông điêu đứng.
Tiến Lâm bùi ngùi:
– Tôi chỉ xót xa cho Thảo Sương thôi. Cô ta vô tội.
Người công nhân đứng bên cạnh nói:
– Đêm nay tụi mình phá nhà kho cứu cô ấy ra. Tiến Lâm lắc đầu ngăn lại:
– Đừng, làm như vậy không ổn đâu. Không khéo làm khổ cô ấy hơn.
– Nhưng chẳng lẽ anh để như vậy mà nhìn ư? Tôi e, cô ấy mòn mỏi mà chết trong ấy cũng nên.
– Vì lạnh, vì đói, vì sợ hãi trong đêm vắng, ma quỷ đêm nào cũng xuất hiện quanh nơi đó.
Bà Thảo Linh bỏ chạy, Tiến Lâm đuổi theo:
– Dì nên về nhà !
Bà Thảo Linh quay lại:
– Về nhà? Nhà tao ở đâu?
Tiến Lâm năn nỉ:
– Nhà dì ở phía này, vú Trần đang chờ dì đó.
Bà ngơ ngác:
– Vú Trần ư? Bà ấy là ai vậy?
Tiến Lâm nhăn mặt:
– Dì lê bình tĩnh lại. Việc nhà đang rất cần dì thu xếp.
Bà lại cười nhìn Tiến Lâm:
– Tao đâu có nhà. Nhà tao bị con ma nó đốt rồi.
Rồi bà lại khóc, vừa khóc vừa kể:
– Chồng tao đâu? Nó theo người khác rồi kìa, đó nó bỏ tao rồi.
– Dì ơi ! Con là Sói đen đây mà.
– Hả? Mày là Sói đen đó hả?
Tiến Lâm nắm tay bà:
– Vâng, con là Sói đen của bà đây.
Bà lại khóc:
– Sói đen ơi ! Tại dì không nghe con nên mới ra sự thể này.
Tiến Lâm dỗ dành:
– Dì an tâm, dì đừng đau khổ nữa. Con sẽ tìm cách cứu gia đình dì.
Bà lắc đầu lia lịa:
– Đừng, đừng con, nó sẽ giết con đấy.
Bà vừa nói xong thì thấy Cảnh Hào đi tới. Thấy hắn, bà sợ líu lưỡi:
– Ma ! Ma kìa !
Cảnh Hào nạt:
– Nói bậy !
Bà ôm mặt:
– Ma xuất hiện kìa tụi bây ơi, chạy đi …
Vừa hét, bà vừa ôm mặt chạy. Cảnh Hào ném cái nhìn vè phía Tiến Lâm:
– Bà ấy nói gì với mày?
Tiến Lâm lắc đầu:
– Bà ấy mất trí rồi. Còn nhớ gì mà nói.
Hắn cười mỉa mai:
– Bà ta điên là phải lắm.
Tiến Lâm cố nén hận vào lòng nói với hắn:
– Dượng nên đem dì lên thành phố chữa bệnh.
Hắn ấm ứ:
– Biết như vậy. nhưng tao đâu có thì giờ mà chăm sóc.
Tiến Lâm vờ như không biết gì:
– Vậy dượng nhờ gì Điệp Ngân chăm sóc giùm.
Hắn lắc đầu chối quanh:
– Không được đâu. Điệp Ngân khờ khạo lắm. Nó không làm được việc ấy đâu.
– Vậy thì mình mướn người. Hắn khoát tay:
– Ai mà dám nuôi bà điên như vậy chứ.
Tiến Lâm tung ra chiêu cuối cùng:
– Hay ông để mẹ tôi đi với dì ấy.
Nghe chừng như hợp lý, hắn gật gật:
– Được, để đó mình bàn sau.
Quay qua đám công nhân ông quát:
– Này, bây giờ các người không làm mà tụ tập ở đây làm gì?
Đám công nhân ấp úng:
– Chúng tôi … nghỉ mệt một chút.
Hắn dọa:
– Lười biếng thì biết tay tao.
Một công nhân đứng ra nói với hắn:
– Ông chủ ! Anh em ở đây yêu cầu ông giảm bớt giờ làm đêm.
Hắn trừng mắt:
– Không được.
Anh công nhân nói tiếp:
– Chúng tôi đâu có sức khỏe mà phục vụ cho ông. Chúng tôi sợ lắm rồi.
Hắn quát:
– Sợ ma ư?
– Vâng.
Tiến Lâm xen vào:
– Đêm nào bọn ma quỷ cũng hoành hành dữ lắm.
– Chúng tôi sợ nên không thể làm đêm nữa Hắn hầm hầm:
– tụi bây không được yêu sách nào cả. Làm thì cứ tiếp tục làm đi. Nếu không tao đuổi việc.
Đám công nhân nhìn nhau:
– Nhưng mà đêm nào ma cũng xuất hiện cả. Lúc thì ma không đầu, lúc thì ma đuốc, lúc thì ma trơi hiện lên ghê sợ lắm.
Hắn quát:
– Ma cỏ gì đâu.
Công nhân cãi lại:
– Mới hồi hôm này, bà Thảo Lan xuất hiện nơi dòng suối nước nóng nữa đấy.
Hắn lẩm bẩm:
– Dòng suối nước nóng ư?
– Vâng.
– Bà ấy làm gì?
Anh công nhân đáp:
– Tôi thấy bà ấy khóc dữ lắm. Và nghe bà thì thầm:
Vàng … vàng gì đó.
hắn há hốc mồm:
– Bà ấy gọi vàng ư?
– Vâng.
– Thế mày còn nghe gì nữa không?
Anh công nhân lắc đầu:
– Không ạ !
Hắn bỏ đi, quên cả hối thúc anh em công nhân làm việc. Đám công nhân ngạc nhiên xúm lại bên anh công nhân gạn hỏi:
– Này, anh nói gì mà khiến lão ta quên cả việc bắt tụi mình làm việc?
Anh công nhân mỉm cười:
– Đây chỉ là chuyện nhỏ. Anh em tha hồ mà nghỉ ngơi.
Cả đám công nhân cùng hò reo làm kiệu nâng anh lên mà tung hô vạn tuế.
Điệp Ngân tìm đến tận nơi hiểm hóc mà Lực thẹo đang trú ngụ. Điệp Ngân phát khiếp lên khi nhìn thấy những con nghiện gầy còm, đôi mắt đờ đẫn, chúng nằm dài dưới đất hút chích ma túy. Điệp Ngân kinh hoàng trước cảnh tượng này.
– Cô tìm ai?
Một tên trong bọn nhếch môi hỏi. Điệp Ngân lấy làm lạ bình tĩnh nói:
– Lực thẹo !
Hắn lại nhếch môi:
– Đại ca không có ở nhà.
Một thằng gầy còm dựa vào thành ghế mắt lim dim bảo:
– Cô kiếm đại ca có việc gì không?
Điệp Ngân nói như ra lệnh:
– Cảnh Hào muốn gặp hắn:
Cả đám nghe nói đến Cảnh Hào đã ngồi bật dậy:
– Ông sai cô đến đây à?
Điệp Ngân nhíu mày:
– Đúng. Tôi cần gặp Lực thẹo gấp.
Tên gầy nhom đứng lên:
– Cô chờ tôi.
Hắn bước vào trong. Một lát, hai bóng người bước ra. Lực thẹo lên tiếng:
– Cô là gì của anh ấy?
Điệp Ngân nhướng mày:
– Là vợ, là người yêu cái nào cũng đúng.
Thằng gầy nhom lại nói:
– Vậy đây là đại tẩu rồi.
Lực thẹo lừ mắt nhìn nó:
– Im mồm !
Và hắn ra lệnh:
– Tụi mày vào trong hết đi.
Cả đám lủi mất một cách nhanh chóng. Lực thẹo ngạc nhiên hỏi:
– Anh ấy sai cô đến đây có việc gì không?
Điệp Ngân đáp nhỏ:
– Ông ấy cần gặp anh.
Lực thẹo ngẫm nghĩ:
– Lúc này bọn công an làm việc gắt gao lắm.
Điệp Ngân dặn dò:
– Ông ấy đang rất cần anh.
Lực thẹo gật gù:
– Em biết rồi. Nhưng mà em ngại thò đầu ra lúc này lắm, vả lại …
Thấy hắn ngập ngừng, Điệp Ngân dò hỏi:
– Vả lại làm sao?
– Em đang bị truy tìm dữ lắm.
Điệp Ngân thoáng nghĩ:
– Hay anh ra ngoài vào ban đêm.
– Nhưng mà anh ấy cần gì ở em?
Điệp Ngân đưa cho hắn mảnh giấy:
– Nội dung trong ấy.
Lực thẹo hơi nhíu mày:
– Chuyện này, em …
Điệp Ngân biết hắn chuẩn bị từ chối nên nói:
– Ông ấy còn nói thêm là khi xong việc, anh em tha hồ mà nạp năng lượng.
Lực thẹo trù trừ:
– Nhưng vấn đề không phải là ở chỗ đó.
Điệp Ngân hơi nghiêng mình:
– Vậy là sao?
Lực thẹo cảm thấy khó xử vô cùng. Hắn có được ngày hôm nay là do Cảnh Hào ban cho. Nên hắn đã có ý mang ơn, hứa với lòng sẽ tìm cách báo ân.
Nhưng đứng trước hoàn cảnh này thật là nan giải. Thật là tiến thoái lưỡng nan mà. Điệp Ngân giục:
– Thế nào, tôi còn về nữa?
Lực thẹo đành phải gật đầu:
– Được rồi, chị cứ về đi.
Điệp Ngân do dự:
– Anh có biết nơi ấy không?
Lực mỉm cười:
– Nơi nào mà chẳng in dấu chân tôi chứ.
Điệp Ngân an tâm ra về, Mặt trời cũng bắt đầu khuất sau dãy núi. Một mình ra đi và một mình quay trở lại. Nhưng giữa đường xe lại giở chứng, Tắt máy, Điệp Ngân loay hoay mãi mà xe vẫn chẳng chịu chạy. Trời khuất dần xuống núi, trời tối dần, ả sợ đến phát khóc. Vậy mà chiếc xe vẫn không chịu chạy. Ả nguyền rủa thầm trong bụng. Rồi đêm đen bao trùm cả không gian giữa bìa rừng về đêm thật khủng khiếp.
Tiếng gió, tiếng vượn hú hòa lẫn âm thanh vào nhau nghe rùng rợn. Điệp Ngân ngồi thu mình sợ hãi. Một con vật chạy qua cũng làm cho ô ả đứng cả tim.
… Đường về tới ngôi biệt thự còn xa quá, mà trở lại thành thị cũng không xong. Đang mò mẫm dắt xe, Điệp Ngân chợt thấy một bóng người trắng toát lướt tới phía mình khiến tim cô ta như đứng lại. Cô ta chưa biết làm gì thì cái bóng đó lướt tới trước mặt cô.
Điệp Ngân thét lên một tiếng. Khi thấy bóng trắng đó không có đầu, chỉ có thân trắng toát. Dù không nhận rõ mặt, cô vẫn biết được đó là bà Thảo Lan. Cô run giọng khấn:
– Xin bà đừng theo tôi nữa, tôi đã biết lỗi của tôi, từ nay mỗi ngày tôi sẽ cúng cơm cho bà để vong linh bà không còn đói lạnh. Tôi lạy bà.
Điệp Ngân van vái rất thành khẩn, nhưng bóng trắng không đầu vẫn đứng yên bất động trước đầu xe.
Thấy cái bóng đứng yên. Điệp Ngân len lén dắt xe qua một bên đi tiếp. Cô không dám ngoái đầu lại. Nhưng vẫn cảm thấy bóng trắng phía sau làm sống lưng cô lạnh toát.
Điệp Ngân vẫn ráng sức đi. Bỗng thoắt một cái, bóng trắng lại lơ lửng trước đầu xe cô và vẫy tay ra hiệu cho cô đi theo.
Điệp Ngân sợ đến cứng tay chân. Cô khuỵu xuống. Đồng thời lúc đó cô nghe tiếng rền vọng tới:
– Đi theo tao, đi mau theo tao, trời gần sáng rồi, nhanh lên.
Điệp Ngân vẫn ngồi lết dưới đất. Sợ điên cả người. Nhưng không hiểu sao cô vẫn còn nhận thức được xung quanh. Rồi cô thấy từ bên phải, hai ba bóng trắng lướt về phía cô.
Điệp Ngân còn đang kinh hãi thì nghe tiếng “hừ” một tiếng. Cô quay phắt lại phía sau nhìn. Rõ ràng mấy bóng trắng đang chờn vờn sau lưng cô, như muốn chụp lấy cô.
Cô còn đang khiếp đảm thì lại nghe tiếng rên khe khẽ bên cạnh. Quay phắt lại, cô thấy thân mấy cái đầu trắng mờ, không có thân. Chúng bay dật dờ quanh cô. Những cái đầu im lìm nhưng phát ra những tiếng kêu ơ hờ.
Sau đó Điệp Ngân thấy mình bị vây bốn phía. Giữa rừng cao su mịt mờ tối, không một bóng người, chỉ có những hồn ma vây quanh, Điệp Ngân thấy cô đơn hãi hùng, cô ta từ từ ngã vật xuống bất tỉnh.
Suốt đêm cô nắm một mình giữa rừng cao su, giữa thế giới của những vong hồn oan khuất.
…Chiến cùng A Sinh men theo bờ suối nước nóng, hai người vừa đi vừa nói chuyện. Sinh hỏi Chiến:
– theo anh thì đêm nay có xuất hiện nữa hay không?
Chiến phì cười:
– Làm sao mà tôi biết được.
– Có khi nó lại xuất hiện trước mặt anh bây giờ.
Sinh lùi lại:
– Anh đừng đùa như vậy chứ.
Chiến nghiêm giọng:
– Ai đùa bao giờ !
Sinh nói với Chiến:
– Anh có nghe tiếng gì không?
Chiến thì thầm:
– Tiếng ma rên đó.
Sinh dừng lại hẳn:
– Anh không đùa đó chứ?
Chiến thì thầm:
– Ma hay xuất hiện giờ này lắm.
Sinh lo sợ:
– Nếu ma xuất hiện thì anh phải làm sao?
Chưa kịp trả lời bạn, Chiến nắm tay bạn ra hiệu:
– Im lặng ! Có tiếng người.
Sinh im bặt, tai nghe ngóng, anh thầm thì:
– Tiếng người hay ma vậy?
Chiến bấm vai Sinh:
– Im lặng đi !
tiếng xì xầm càng lúc càng rõ. Chiến đã nhận ra tiếng của Cảnh Hào, ông hơi gắt:
– Cố gằng thêm đi.
Có người bảo:
– Đào sâu lắm rồi.
Cảnh Hào ra lệnh:
– Cứ tiếp tục đi ! Sẽ có mà. Tiếng một người vừa thở vừa nói:
– Chúng tôi mệt và lạnh lắm rồi.
Biết không thể dùng biện pháp mạnh đối với những người ấy, nên hắn cố dịu giọng:
– Anh em mình cố gắng lên đi. Có kết quả tụi mình cùng hưởng lợi.
Tiếng người khác lại nói:
– Cầu mong tìm được để chúng tôi cùng hưởng phúc với ông.
Hắn gục gật đầu:
– Điều ấy là tất nhiên rồi. Anh em vất vả tôi biết mà.
– Nhưng ông chủ có xác định đúng vị trí chưa?
Hắn khoác lác và tự tin:
– Đúng chứ. Không thể sai được.
Chiến nói với Sinh:
– Bọn tay chân của hắn đang đào tìm thỏi vàng ròng.
Sinh giật mình:
– Khúc suối ấy có vàng à?
– Ừ, nghe đâu là một thỏi vàng ròng to lắm.
Sinh chặc lưỡi:
– Chà ! Có được thỏi vàng ấy là giàu to rồi.
Chiến gật đầu:
– Dĩ nhiên rồi, nên bọn chúng mới tốn công đi tìm.
Sinh tò mò:
– Nhưng tại sao bọn chúng lại biết được khúc suối ấy có vàng chứ.
Chiến kể:
– Ngày xưa ông Cả Trạch tìm thấy biết là của nhà nước nên ông đem giấu lại.
Nay con gái ổng bật mí cho người chồng mình biết đó mà.
Sinh thở dài:
– Thì ra là như vậy.
Bỗng Chiến khều mạnh vào vai Sinh:
– Cậu nhìn kìa !
Sinh ngơ ngác:
– Gì đâu?
Chiến thầm thì:
– Có ma !
Sinh căng mắt ra nhìn trong màn đêm, anh lắc đầu:
– Tôi có thấy gì đâu.
Chiến run giọng:
– Nó xuất hiện rồi. Ôi, ghê quá !
Sinh ôm cánh tây Chiến:
– Anh đừng có chạy bỏ tôi nghe.
Thấy bạn sợ, Chiến vội trấn an:
– Không đâu, Sinh đừng sợ.
Sinh thủ thỉ:
– Bây giờ mình làm gì?
Chiến thì thầm:
– Cứ ngồi yên một chút đi.
Anh căng mắt nhìn về phía rừng cao su. Mảnh trăng non rọi qua những khe lá, làm không gian mờ mờ tối. Trong bóng mờ mờ ấy, một người đàn bà mặc đồ trắng đi là là trên mặt đất. Bà ta, đúng hơn là linh hồn của bà Thảo Lan cứ lướt đi giữa những con đường hẹp dưới hai hàng cây. Hình bóng đó thoắt ẩn thoắt hiện như sương như khói. Bà ta cứ tha thẩn trong đêm thanh vắng, đêm nào cũng hiện lên vào giấc khuya như thế.
Chiến không còn bóng ma đó nữa, nghĩ về bà Thảo Lan lúc còn sống, anh thấy tội nghiệp nên không còn sợ bà.
Sinh nói nhỏ:
– Mình về thôi anh Chiến. Khu này ma xuất hiện, nên không ai dám đến đây cả.
Chiến gật g2:
– Đúng thế, nhưng anh Tiến Lâm giờ này sao không thấy?
Sinh nhát gan nên nói:
– Hay là anh ấy sợ quá, nên không dám ra.
Chiến lắc đầu.
– không có đâu.
Bỗng từ đâu bay đến trước mặt hai người bóng ma màu trắng. Chiến giật thót mình, Sinh toan rú lên nhưng Chiến kịp thời bịt miệng Sinh lại:
– Suỵt !
Bóng trắng đi lướt nhẹ trên cỏ qua mặt hai người.
Chiến thì thầm:
– Ấy là ma chúa.
Sinh run bần bật:
– Sao … anh biết … đó là … ma chúa chứ?
Chiến thì thầm:
– Hai bên nó có hai con ma cận vệ.
Sinh kêu lên:
– Trời ơi ! Ma mà cũng có ma chứa, ma con nữa sao?
Chiến làm ra vẻ người am hiểu chuyện ma nên nói:
– Lĩnh vực nào cũng thế mà thôi.
Bỗng sinh kêu lên:
– Muỗi nhiều quá, anh ạ.
Chiến chép miệng:
– Thì cố chịu đựng một chút đi.
Sinh cằn nhằn:
– Nó cắn đau thấy mồ.
Chiến thì làu bàu:
– Như vậy mai mốt làm sao mà làm trinh thám được.
Sinh lắc đầu:
– Không đâu, em chỉ thích làm thầy giáo thôi.
Chiến bất chợt gật đầu:
– Ờ, thầy giáo thích hợp với cậu hơn đấy.
Sinh thối chí:
– Em muốn vế thôi.
Chiến chép miệng:
– Cố gắng một chút nữa thôi.
Sinh chợt hỏi:
– Mấy con ma khi nãy sao không chịu đến nhát mấy tên đào vàng kia đi.
Chiến thì thầm:
– Thế nào tụi nó cũng khiếp vía mà thôi.
Sinh nói:
– Anh ơi ! Dường như mấy con ma ấy không có đến chỗ đào vàng mà chúng bay thẳng về ngôi biệt thự.
Chiến nhận xét:
– Chắc nó sợ tiếng người rồi. Này Sinh !
– Dạ !
Chiến nắm chặt bàn tay Sinh ngạc nhiên hỏi:
– Cậu làm sao vậy?
Sinh run lên đáp:
– Đây là cách làm cho ma không xâm nhập vào người mình.
Chiến cười vào mặt Sinh:
– Ai dạy cậu thế?
Sinh lắc đầu:
– Mình chỉ nghe người ta nói mà thôi.
Sinh giảng giải:
– Nắm bàn tay lại, ngón cái giấu vào bốn ngón còn lại.
Chiến phì cười:
– Hay đấy chứ !
Sinh nói:
– Đó là lão Thìn dạy em đấy chứ.
Chiến sực nhớ:
– Náy, lão Thìn mấy hôm nay đi đâu vắng.
Sinh đáp:
– Già Thìn về thị trấn thăm người bà con rồi. Mà này …
– Gì ;vậy?
– Lúc nãy anh mà nhẹ dạ cho Mỵ đi theo là nguy rồi.
Chiến bảo:
– Đâu có nên. Mỵ đi theo là rắc rối lắm. Thấy ma cô ấy kêu lên là chết cả đám.
Sinh ngáp dài:
– Tụi mình về đi anh Chiến.
Chiến gật đầu:
– Có lẽ anh Sói đen không ra rối.
Sinh bật cười:
– Giữa anh Tiến Lâm và chị Thảo Sương có nhiều kỷ niệm hay đó chứ.
Chiến gật gù:
– Một người là Sói đen còn một người là Sóc nâu, dễ thương đó chứ.
Sinh nói:
– Họ thân nhau từ thuở nhỏ.
Chiến thì thầm:
– Bởi vậy anh Sói đen không lo lắng làm sao được.
Sinh chép miệng:
– Đêm nay mình không thể gặp anh Sói đen được rồi.
– Chẳng biết anh ấy có chuyện gì rắc rối không?
Chiến lại nghe tiếng xì xầm:
– Mệt quá mà chẳng được gì cả.
– Vất vả cả đêm.
Qua ánh sáng dạ quang của đồng hồ, Chiến nhìn vào lẩm bẩm:
– Đã mười hai giờ rồi.
Phía nhà kho lại xuất hiện nhiều ánh đuốc cùng một lúc. Bọn mò vàng nhao nhao:
– Ma kìa !
– Lửa cháy !
Một người nói:
– Đó là ma đuốc.
Cả đám lồm cồm bò lên vách đá bỏ chạy tán loạn, mặc cho hắn gào lên:
– Đừng chạy !
Mọi người sợ xanh cả mặt mày:
– Chạy đi ông chủ ! Đừng ở lại đó nguy hiểm lắm.
Hắn cũng thất thần chạy theo mọi người. Chiến và Sinh cũng tháp tùng chạy luôn. Ánh đuốc mỗi lúc một nhiều. Nhấp nhô, nhấp nhô, lúc ẩn lúc hiện.
Con suối bỗng trở lại im lặng giữa màn đêm tĩnh mịch. Hắn vừa chạy vừa nguyền rủa:
– Mẹ kiếp ! mấy con ma này oái thật.
Bọn bảo vệ xúm quanh hắn:
– Ông chủ có sao không?
Hắn đã lấy lại được sự bình tĩnh nên quát tháo:
– Tụi bây là một lũ ăn hại. Lúc có việc lại biến mất.
Bọn bảo vệ khúm núm:
– Dạ, ông chủ giao cho tụi em nhiệm vụ khác mà.
hắn như sực nhớ nên khoát tay:
– Thôi, thôi tiếp tục làm nhiệm vụ đi.
Bọn bảo vệ tản ra. Hắn đi về phía ngôi biệt thự. Tiếng rên từ đâu đó phát ra.
– Ôi, đau quá ! ôi, khát quá … Hu hu !
Hắn giật bắn người chúng tôi chân định chạy, nhưng hắn bỗng khụy xuống vì một bóng trắng đã xuất hiện lăn tròn trước mặt hắn.
– Hãy trả lại … mạng cho tao …
Tiếng cười lại vang lên:
– Ha ha ! Ngươi … phải đền mạng.
Hắn run bần bật:
– Xin đừng … nhát tôi …
– Ngươi hãy đền mạng cho ta. Ha ha !
Hắn chắp hai tay:
– Tôi van xin … ma hãy tha cho tôi.
– Hư … hư … ngươi đừng van xin vô ích. Mày đã hại đứa con tao …
Hắn lắp bắp:
– Ông … đây là …
– Ta là … cha của Thảo Lan. Con ta đã bị ngươi giết chết.
Hắn run giọng:
– Tôi … tôi đâu có giết cô ấy.
– Giờ này mà … mày còn … chối ư? Thảo Lan … con nói đi.
– Ngươi đã giết ta … còn hành hạ con ta nữa. Ha ha !
Hắn khụy xuống:
– Tôi biết tội rồi, xin tha mạng. Tôi … tôi ân hận lắm.
Thấy có bóng người hắn tin chắc đó là tên bảo vệ tin cẩn của mình nên hắn hét to:
– Cứu …tao … ! Ma !
Tên bảo vệ nghe tiếng ông chủ liền chạy đến:
– Ông chủ .. Tiếng ma im bặt. Tên bảo vệ dìu hắn đứng dậy:
– Giờ này sao ông còn ở đây?
Hắn lắp bắp:
– Tao đi lạc đường.
Tên bảo vệ chợt hét lên:
– Ôi … Ma ! Ma !
Một lần nữa hắn thót tim, sợ đến tím cả mặt mày. Một bóng trắng nắm chờn vờn trước mặt hai người, hắn ra lệnh tên bảo vệ.
– mày chém cho nó đứt ra làm đôi đi.
Tên bảo vệ run rẩy:
– Không, không được đâu, làm như vậy nguy hiểm lắm.
Hắn hét:
– Cứ làm như lời tao nói.
Tên bảo vệ chợt Tiến Lâm lên:
– Ma sao lại nằm đây, cái gì vầy nè?
Hắn quát:
– Đèn pin đâu?
Tên bảo vệ vì run sợ nên quên mất. hắn lần mò rút đèn pin ra đưa cho Cảnh Hào.
– Đây !
Hắn bật đèn pin và kêu lên thất thanh:
– Điệp Ngân !
tên bảo vệ cũng giật mình thảng thốt:
– Đúng là bà rồi. Nhưng …
Cảnh Hào quên sợ hãi, hắn vội ôm lấy Điệp Ngân:
– Điệp Ngân ! Tỉnh lại đi !
Điệp Ngân vẫn nhắm nghiền đôi mắt, miệng không thốt được nên lời. hai người cố mang Điệp Ngân về đến ngôi biệt thự thì trời đã gần sáng. Cô vẫn nắm im bất động. Khi phát hiện ra thì miệng của cô ta đã ngậm một họng đất sét.
Cảnh Hào run rẩy:
– Ma cho Điệp Ngân ăn đất sét.
Tên bảo vệ nhìn Cảnh Hào:
– như vậy là bà ấy bị ma cho ăn đất sét rồi.
Hắn cho đốt lửa sưởi ấm cơ thể cô ta. Một hồi sau cô ta mới cựa quậy được đã hét lên:
– Ma … ma … Ai cứu tôi?
Cảnh Hào an ủi:
– Không, anh đây mà.
Điệp Ngân cố giẩy giụa:
– Không, tôi không ăn. chị đưa tay vỗ vỗ vào má cô. Điệp Ngân ú ớ:
– Đừng … đừng đánh tôi …
Cảnh Hào nói lớn:
– Điệp Ngân, anh đây mà. Cảnh Hào đây !
Cô cố mở mắt. Thấy Cảnh Hào, cô ta òa khóc:
– Cảnh Hào ! Em sợ lắm.
Hắn ôm người yêu vào lòng. Điệp Ngân vẫn còn khóc tức tưởi:
– Em sợ lắm.
Hắn dỗ dành:
– Không sao đâu. Đã có anh rồi.
Cô ta như còn sợ hỏi:
– Nó đâu rồi?
– Nó nào?
Điệp Ngân ngó dáo dác:
– Con ma ấy !
Hắn trấn an:
– Thấy anh xuất hiện, mấy con ma chạy hết rồi.
Điệp Ngân lại hỏi:
– Đay là đâu vậy anh?
Hắn cười khanh khách:
Thì nhà mà em đang ở.
Cô ta ngạc nhiên:
– Làm sao em về được đây? Ma nó bắt em rồi mà.
Cảnh Hào cũng lấy làm lạ:
– Anh cũng đang muốn hỏi em điều đó.
Điệp Ngân bảo:
– Em khiếp lên vì sợ, và ngất đi lúc nào cũng không hay biết.
Hắn lo lắng hỏi:
– Vậy còn bộ đồ trắng này?
Điệp Ngân hốt hoảng:
– Không, em không có.
– Nhưng em đang mặc mà.
Điệp Ngân nhăn nhó:
– Như vậy là con ma quỷ mặc cho em rồi.
Cảnh Hào nhìn chiếc áo:
– Bọn ma quỷ lộng hành quá rồi.
Điệp Ngân chúng tôi rúm người lại:
– Đi chỗ khác ở thôi anh ạ.
Cảnh Hào cho tên bảo vệ đi ra ngoài. Hắn đóng cửa lại rồi thì thầm to nhỏ với người tình:
– Đúng ! Chúng ta sẽ vượt biên sang Thái Lan.
Điệp Ngân mừng quýnh, tươi ngay nét mặt:
– Đi ngay bây giờ hả anh?
Hắn lắc đầu:
– Đi nhưng chưa phải lúc này.
Cô ta mất hứng:
– Sao vậy anh?
Cảnh Hào mím môi:
– Anh chưa tìm được thỏi vàng ròng đó.
Mặt Điệp Ngân nhăn nhó:
– Thỏi vàng thì nhỏ, còn con suối thì to anh biết tìm đâu ra.
Hắn xua tay:
– Dù phải lật tung cả con suối lên,anh cũng quyết tìm cho bằng được.
Điệp Ngân vừa trải qua cơn ác mộng, cô chẳng còn thiết gì nữa nên nói:
– Số tiền mà anh vơ vét ở đây cũng khá nhiều rồi. Đủ để chúng ta làm ăn.
Hắn lắc đầu:
– Cái ăn đã kề bên miệng bỏ làm sao được. Anh không bỏ đâu em ạ.
Điệp Ngân liếc hắn:
– Anh tham lam vừa thôi.
Hắn siết mạnh cô vào lòng:
– Chỉ vì tương lai hai đứa mình thôi.
Điệp Ngân xô hắn ra:
– Em có còn sống đến ngày ấy không nữa.
Hắn xịu mặt:
– Em nói gì vậy?
Điệp Ngân lắc đầu:
– Ngày nào còn ở lại đây là ngày đó em còn sợ.
Hắn trấn an:
– Em an tâm. Tìm được thỏi vàng là chúng ta đi ngay.
Điệp Ngân biết mình không bao giờ thuyết phục được lòng tham của ông ấy nên đành phải im lặng. Hắn dỗ dành:
– Em nắm nghỉ để lấy lại sức. Anh đi đây có chút việc.
Điệp Ngân sực nhớ:
– Lực thẹo đã đến chưa?
Hắn mỉm cười:
– Đêm nay hắn sẽ tới.
Điệp Ngân lại hỏi:
– Còn chiếc xe của em?
Cảnh Hào nhíu mày:
– Em để đâu?
Điệp Ngân nhớ lại, cô lồm cồm ngồi dậy:
– Ngoài bìa rừng.
Cảnh Hào lẩm bẩm:
– Có lẽ mất rồi.
– Nhưng xe hư. Chảy không được nên em mới bị gặp ma đó.
Cảnh Hào như đã hiểu:
– Được rồi, mất anh mua chiếc khác cho em.
Điệp Ngân thấy tiếc.
– Nhưng mà …
Hắn xua tay:
– Em nằm nghỉ để anh đi lo công chuyện. Đừng có tiếc của như vậy mà cô bé.
Chiến gặp lại Sói đen tại nhà ông Thìn, Chiến tỏ ra giận:
– Đêm hồi hôm tôi và Sinh làm mồi cho muỗi rừng.
Tiến Lâm đặt tay lên vai bạn:
– Thông cảm cho tôi. Đêm hôm qua, mẹ tôi bị sốt cao quá.
Ông Thìn vội hỏi:
– Bây giờ đã thế nào rồi?
– Dạ, đã đỡ nhiều rồi.
Chiến sốt ruột:
– Tính sao đây anh?
Tiến Lâm ngẫm nghĩ:
– Việc này cũng còn khó khăn lắm. Bởi tay chân của hắn cũng đáng gờm.
Chiến nóng vội:
– Chẳng lẽ tụi mình đầu hàng.
– Nhưng có điều …
Chiến xua tay:
– Có gì cứ nói toạt móng heo ra đi. Đừng có nhấp nhứ bực mình lắm.
Tiến Lâm rất biết tính bạn mình nên nói luôn:
– Tôi muốn Chiến và A Sinh ra bãi một chuyến.
Chiến ngạc nhiên:
– Để làm gì?
Tiến Lâm vào đề:
– Cảnh Hào chuẩn bị xuất hàng. Tôi biết chắc chắn hắn sẽ giấu trầm hương trên xe.
Ông Thìn cũng gật đầu tán thành:
– Đúng. Hắn làm ăn phi pháp này đã lâu lắm rồi.
Chiến sốt sắng:
– Được. Nhưng mà bằng cách nào?
Tiến Lâm bảo:
– Cậu hãy tìm A Sinh vào đây ta sẽ bàn luôn.
Chiến hăng hái đi liền. Gia Thìn nói víơ Sói đen:
– Sói đen, tôi tim cậu sẽ làm việc.
Tiến Lâm do dự:
– Nhưng mà cháu cần mọi người hỗ trợ.
Già Thìn gật gù:
– Không ai bỏ cậu đâu mà sợ.
Tiến Lâm mừng lắm nên nói:
– Như vậy là cháu an tâm rồi.
Già Thìn vuốt râu, vẻ mặt tươi vui:
– Nói chung ở đây không ai thích hắn cả. Hắn độc ác, xảo quyệt quá.
Tiến Lâm lại nói:
– Cháu sợ một ngày nào đó Thảo Sương sẽ chết vì tay hắn.
Già Thìn hiểu tâm trạng của Sói đen nên khuyên:
– Vậy trước mắt cháu nên tìm cách cứu cô ấy ra.
Tiến Lâm tâm sự:
– Cứu cô ấy thì cháu đã có ý định lâu rồi. Nhưng mà …
– Cháu còn do dự điều gì?
Tiến Lâm trở lại buồn buồn:
– Thế lực của hắn ngày càng lớn. Hắn tung tiền ra mua chuộc những người ham tiền đều làm việc đắc lực cho hắn cả.
Già Thìn chép miệng:
– Dân mình đây khổ quá rồi nên thấy tiền mà không lóa mắt sao được.
Tiến Lâm chống tay lên cằm:
– Cho nên cháu còn do dự. Sợ hắn phát hiện làm tổn hại thêm mà thôi.
Già Thìn gật gù:
– Cháu nói nghe cũng phải.
A Sinh và Chiến đi trên chiếc xe máy đỗ xịch trước cửa nhà lão Thìn. Tiến Lâm trợn mắt:
– Xe của Điệp Ngân mà !
A Sinh lắc đầu:
– Em nhặt được ngoài bìa rừng khuya nay.
Tiến Lâm hơi nhíu mày:
– Vậy sao?
Chiến giục:
– Nào, anh giao nhiệm vụ đi. A Sinh chỉ đến đây được một lúc thôi.
Tiến Lâm nói với hai người:
– Tối nay khoảng chín giờ hắn sẽ giao hàng.
A Sinh xông xáo:
– Em quyết sẽ bắt cho được hắn ta.
Tiến Lâm ngăn:
– Không được làm liều. Các cậu chỉ tới đó bám sát tình hình thôi. Cứ để hắn tự do xuất hàng lần nữa đi.
A Sinh nhăn nhó:
– Anh làm vậy là sao?
Chiến ngăn bạn:
– hãy để anh ấy nói hết đã.
Tiến Lâm dặn dò:
– Chúng ta quan ít. Tay chân hắn thì đông. Chúng ta không chọi lại hắn đâu.
Đừng có “bức dây động rừng”.
A Sinh ấm ức:
– Như vậy cứ để hắn buôn lậu hàng cấm hoài sao?
Tiến Lâm vỗ vai bạn:
– An tâm đi. Chúng ta sẽ có cách cho hắn vào rọ mà.
Chiến nói với A Sinh:
– Anh Sói đen giao nhiệm vụ, tụi mình làm tốt là được rồi. Ở đó cãi làm gì?
Già Thìn nãy giờ mới lên tiếng:
– Các cậu cố gắng làm cho thật tốt. Đừng để cho bọn chúng phát hiện.
hai người đều vâng dạ. Tiến Lâm lại nói:
– Đem chiếc xe cất nơi nào đó đi. Đừng để Cảnh Hào thấy là không yên chuyện.
… A Sinh giật thót mình rỉ tai Chiến:
– Tiếng rên của ai vậy?
Chiến thì thầm:
– Có ma !
A Sinh định kêu lên, nhưng bị Chiến bịt miệng:
– Bộ muốn chết hả?
A Sinh run rẩy:
– Nhưng ma kìa !
Mấy cái đầu lâu cùng xuất hiện một lượt. Nó lăn lông lốc, miệng khè ra lửa làm cho a Sinh sợ muốn xỉu. Cậu ôm chặt cánh tay Chiến:
– Ma gì kỳ vậy anh?
Chiến thì cũng đâu phải gian lì gì. Cậu ta cũng tim đánh thình thịch, cũng run lên từng cơn:
– Ừ, nó làm quái quỷ gì vậy?
A Sinh run giọng:
– Bộ anh cũng sợ nữa hả?
Chiến thủ thỉ:
– Sợ. ma ai mà không sợ chứ?
– Vậy mình về thôi anh.
Chiến lắc đầu:
– Sợ, nhưng không được về. Cố gắng thêm chút nữa.
A Sinh đành phải ngồi lại. Hai người căng mắt ra nhìn. Một khối gì to bự lù lù bắt đầu chuyển động. Chiến rỉ tai A Sinh:
– Nó xuất hiện rồi kìa.
A Sinh rên lên:
– Tối quá làm sao mà thấy được.
Chiến thì thầm:
– Cần gì thấy, như vậy là cũng biết tụi nó làm ăn phi pháp rồi.
A Sinh lại hỏi:
– Mình làm gì nữa đây anh?
Chiến nói nhỏ:
– Cậu im lặng đi.
Tiếng Cảnh Hào gắt gỏng:
– Tụi bây làm gì chậm như rùa vậy. Nhanh lên !
Đám tay chân của hắn răm rắp làm theo. hắn nói thật nhỏ:
– Bao nhiêu tấn?
– Dạ năm.
– Ừ, vậy được rồi.
Mấy con ma cứ chờn vờn trước mặt Chiến và A Sinh cũng không dám ló đầu ra. Chừng như chiếc xe chở hàng quốc cấm đi rồi. Ma cũng biến mất. hai đứa mới bò ra ngoài …
Lực thẹo men theo con suối nước nóng đến điểm hẹn. Hắn mò mẫm đi trong đêm, nhắm hướng nhà kho mà trực chỉ. Hắn là tên đâm thuê chém mướn chưa biết sợ là gì. Nhưng sao lần này hắn cảm thấy hồi hộp lo âu. Một triệu đồng để giết một người con gái yếu đuối điên loạn. Chỉ còn vài bước nữa thôi là đến nhà kho, hắn đứng tần ngần nơi đó nhìn chằm chằm vào nhà kho. Hắn nhẹ nhàng bước đến cửa, đưa tay mở cửa ra. Thảo Sương rên rỉ:
– Mẹ ơi ! Mẹ về với con.
Lực thẹo nghe rùng mình. Hắn đã mở cửa. Thảo Sương bật ngồi dậy:
– Anh Sói đen đến đó hả?
Hắn giật thót mình:
– Ra đây !
Nhận ra người lạ mặt Thảo Sương lùi lại, cô hét lên:
– Ma … ai … cứu tôi … ma !
Lực thẹo mạnh bạo lên, hắn dùng đôi tay lực lưỡng của mình quật ngã Thảo Sương một cách nhẹ nhàng. Thảo Sương cố giẫy giụa:
– Cứu … cứu … ma !
Cô cầu cứu trong tuyệt vọng. Lực thẹo dùng quả chanh mang sẵn bên mình nhét vào miệng Thảo Sương. Bên ngoài ánh đuốc ma trơi xuất hiện hàng loạt, Lực thẹo hơi nhíu mày:
– Ma ư?
Mặc xác chúng nó. Hắn kéo lê Thảo Sương ra bờ suối. Thảo Sương chỉ còn biết rên lên:
– Ư … ư …
Trong lúc Lực thẹo trói gô Thảo Sương lại, hắn bảo:
– Tôi không muốn làm điều ác đâu. Nhưng phiần một nỗi đang rất cần tiền.
Thảo Sương căng thẳng tinh thần giữa cái sống và cái chết đang gần kề một bên. Cô ứa nước mắt:
– Ứ … ứ …
lực thẹo mạnh tay quang cô xuống dòng suối. Vừa lúc ấy Lực thẹo cũng bị một cú đánh bất ngờ, hắn bị ngã chõng quèo. Hắn bị thúc ké. Còn một người khác thì nhảy tõm xuống dòng suối cứu cô gái. Lực thẹo mạnh như con trâu, hắn giẫy giụa, Tiến Lâm hét nên bị ngậm luôn một trái chanh to. Hắn bị lôi xểnh đi. Tới nơi quy định người đeo mặt nạ gật đầu với người vừa vớt Thảo Sương.
Anh ta nói:
– Mày hưởng được bao nhiêu khi giết Thảo Sương?
Hắn ú ớ không nói được. Anh ta phải lấy quả chanh từ miệng hắn ra, hắn hỏi:
– Nhưng anh là ai?
Anh trả lời:
– Tôi đâu có xa lạ với anh.
Hắn nhướng mày:
– Sói đen !
– Phải.
Lực thẹo hơi ngớ mình:
– Tại sao anh lại có mặt ở đây?
Sói đen mím môi vì tức giận:
– Anh vẫn chứng nào tật nấy vậy sao?
Lực thẹo nhăn nhó:
– Tôi đã bỏ nghề này lâu lắm rồi.
Sói đen hét lên:
– Anh im đi !
Lực thẹo lắc đầu:
– Không, tôi nói thật.
Sói đen rít lên:
– Vậy anh vừa làm cái trò gì thế?
Lực thẹo chép miệng:
– Hắn dùng áp lực với tôi.
– Anh có thể vạch tội hắn mà.
Lực thẹo lắc đầu:
– Tôi không thể.
Sói đen hậm hực:
– Tại vì hắn cho anh nhiều tiền lắm phải không?
Lực thẹo cúi mặt:
– Anh phải thông cảm cho tôi.
Sói đen vung tay:
– Anh dám cấu kết với một con người độc ác ấy hãm hại một cô gái yếu đuối, điên loạn như vậy ư? Lương tâm của anh đâu rồi? Thật uổng công trước đây tôi là người bạn tốt của anh. Lực thẹo nhăn nhúm:
– Vì hoàn cảnh bắt buộc thôi mà.
– Hừm ! Anh nối giáo cho giặc. Hắn là tên trùm buôn lậu. Có ngày hắn sẽ bị sa lưới pháp luật. Còn anh, anh có thể tin hắn để yên cho anh không?
Lực thẹo ấp úng:
– Tôi biết, nhưng không thể không làm theo yêu cầu của hắn.
Tiến Lâm dọa:
– Nếu anh vẫn ngoan cố như vậy thì anh đừng có trách.
Lực thẹo mấp máy đôi môi:
– Không làm theo hắn, hắn cũng tìm cách hại chúng tôi ma thôi.
Sói đen từ tốn nói:
– Nếu anh còn lương tâm thì ngay bây giờ anh cứ vào báo với hắn là đã giết chết Thảo Sương rồi và xác đã dìm dưới suối.
– Nhưng mà liệu hắn có tin tôi không?
Sói đen gật đầu:
– Hắn sẽ tin. Vì tôi đã giết một con nai để thế mạng cho Thảo Sương.
Lực thẹo do dự:
– Như vậy có ổn không anh?
Sói đen trấn an:
– Tôi đã tính kỹ lưỡng lắm rồi. Anh không cần phải lo điều gì cả.
Lực thẹo thở dài:
– Tôi đâu ngờ lại gặp anh ở đây.
Sói đen dọa dẫm:
– Nghĩ đến tình bạn năm xưa, tôi không tố giác anh. Nhưng anh cần phải lánh xa chốn này càng xa càng tốt. Ấy là tôi muốn luôn giữ tình bạn giữa chúng ta. Bằng ngược lại, thì tôi sẽ tố giác anh trước pháp luật.
Lực thẹo gật đầu lia lịa:
– Được rồi, tôi sẽ nghe theo lời của anh.
– Nếu mai này hắn có sa lưới pháp luật, hắn cũng không có gì để buộc tội cho anh.
Lực thẹo ngần ngại:
– Còn vấn đề Thảo Sương, tôi nghĩ cô ấy sẽ không oán hận tôi chứ?
Sói đen lắc dầu:
– Không đâu. Cô ấy đang điên loạn không nhận ra anh đâu. Thôi, anh nên trở về lấy tiền và đi đi.
Lực thẹo toan bước đi, Sói đen còn nói theo:
– Cố gắng làm người lương thiện, đừng để chúng ta gặp nhau trong hoàn cảnh trớ trêu.
Lực thẹo quay trở lại nắm chặt tay bạn siết mạnh:
– Được, tôi sẽ luôn nhớ lời anh. Tạm biệt.
Hắn bước đi như chạy ra khỏi dòng suối. Những ánh đuốc ma trơi cũng đã tắt tự bao giờ.
… Mắt Cảnh Hào lim dim nhìn Lực thẹo:
– Có thật mày đã giết nó rồi không?
Lực thẹo gật đầu:
– Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ mà ông giao phó.
hắn bật dậy:
– Vậy tốt lắm. Bây giờ cậu tính sao?
Lực thẹo nhăn mặt:
– Tôi đến đây nhận tiền và chuồn về chỗ cũ của anh em. tụi nó đang chờ tôi.
Hắn chợt hỏi:
– Mày vẫn ở chỗ cũ chứ?
Lực thẹo hỏi vặn lại:
– Vậy theo ông tôi còn biết đi đâu nữa?
Hắn cười nham hiểm:
– Tốt lắm !
Hắn móc túi đẩy gói bạc đến trước mặt Lực thẹo:
– Đấy là phần thưởng cho mày.
Lực thẹo thò tay lấy xấp tiền. Anh đứng lên:
– vậy tôi về nhé !
Hắn ta ậm ừ:
– Có việc cần tao sẽ đến tìm mày.
Lực thẹo không muốn gây thêm rắc rối nên gật đầu bừa:
– Vâng.
Hắn tiễn Lực thẹo ra tận cổng rồi mới chịu quay vào. Hắn thở phào nhẹ nhõm. Coi như họ Trạch sẽ tuyệt tự từ đây. Không còn ai lăm le hắn nữa.
… Thảo Sương như điên như dại, Tiến Lâm hét om sòm. Người bạn thân của Sói đen phải năn ỉ lắm cô mới chịu im. Chốc chốc lại rên rỉ:
– Mẹ ơi … mẹ ….
Ai thấy cảnh tượng ấy mà chẳng nao lòng. Chiến cùng Mỵ bước vào. Thấy người lạ Thảo Sương chúng tôi rúm người lại:
– Đừng … bắt tôi, đừng bắt tôi.
Mỵ cười thân thiện:
– Tụi em không hại chị đâu.
Cô ngơ ngác:
– Hả? Không bắt hả?
Mỵ cười đùa:
– Vâng. Em chẳng những không bắt mà còn chối thân với chị nữa.
Thảo Sương cũng cười:
– Không bắt tôi hả?
Mỵ mân mê bàn tay của cô:
– Em thương chị lắm.
– Thương hả?
– Ừ.
– Vậy dẫn đi tìm mẹ nghe.
Mỵ nghẹn ngào an ủi:
– Chị đang bệnh, chị cố gắng hết bệnh, em sẽ đưa chị đi gặp mẹ.
Cô gật đầu:
– Vậy hả?
Mỵ dỗ dành:
– Bây giờ chị ăn cháo nghe.
Thảo Sương chu môi lắc đầu:
– Thôi, hổng ăn đâu. Muốn đi tìm mẹ cơ !
Mỵ gật đầu:
– Vâng, ăn hết bát cháo này rồi em dẫn chị đi tìm mẹ.
Thảo Sương sáng mắt:
– Nói thiệt nghen !
– Vâng.
Lòng mong mỏi gặp lại mẹ của Thảo Sương thật đáng thương. Từ chỗ không muốn ăn gì cô đã ăn hét bát cháo, rồi giục Mỵ:
– Đi tìm mẹ !
Chiến thấy vậy khuyên:
– Mẹ Sương đi chợ rồi. Chưa có về đâu.
Thảo Sương lắc đầu nguầy nguậy:
– Không … hổng chịu đâu. Đừng có gạt mình.
Mỵ nhìn Chiến hội ý, Chiến gật đầu:
– Phải vậy thôi.
Mỵ đỡ Thảo Sương đứng dậy:
– Em đưa chị đi.
Thảo Sương ngoan ngoãn đi theo. Mỵ lúng túng chưa biết phải dẫn Thảo Sương đi đâu thì Tiến Lâm đến. Mỵ nói nhỏ vào tai Thảo Sương:
Chị có nhận ra ai đó không?
Thảo Sương nhìn Tiến Lâm, cô lắc đầu:
– Không biết !
Mỵ động viên:
– Chị hãy cố nhớ xem.
Thảo Sương phàn nàn:
– Tôi đâu có đãng trí mà bắt tôi phải cố nhớ.
Mỵ lại sợ cô nổi cơn nên dịu dàng nói:
– Ờ,chị không biết thì thôi, mình đi nghe.
Tiến Lâm căn dặn Mỵ:
– Em cẩn thận nhé. Đừng đi quá xa khu rừng này.
Mỵ gật đầu:
– Em biết rồi anh !
Chiến đến bên Sói đen thăm dò:
– Hắn ta có nghi kỵ gì không anh?
Tiến Lâm lắc đầu:
– Bây giờ thì chưa. Nhưng lâu ngày không biết như thế nào.
Chiến chép miệng:
– chúng ta thấy tội hắn rành rành ra như thế mà không làm gì được cả.
Tiến Lâm vỗ vai Chiến:
– Rồi sẽ có một ngày mà thôi. Kim bọc trong vải lâu ngày cũng phải lòi ra thôi. giấy làm sao gói được lửa.
Chiến lo lắng:
– Em chỉ sợ từ đây đến ngày tận thế của hắn, hắn còn gây đau thương bao người nữa.
Tiến Lâm cũng thấy xót xa:
– Từ bây giờ chúng ta cần phải thận trọng và chăm sóc cho Thảo Sương thật chu đáo.
Chiến ngẫm nghĩ:
– Tôi e có điều bất lợi.
– Sao vậy?
Chiến bày tỏ ý mình:
– Tai mắt của lão độc ác ấy rất nhiều. Mình cần phải đưa Thảo Sương đi thật xa để an tâm mà điều trị.
Tiến Lâm gật gù:
– Cậu nói phải lắm. Nhưng mà tôi đâu có quen ai ở xa.
Chiến hăng hái nói:
– Chuyện này anh nên giao cho tôi và A Sinh lo liệu.
Tiến Lâm mừng rỡ:
– Chiến có người quen ở xa à?
Chiến bày tỏ:
– Bà dì của tôi ở cách đây xa lắm, bà là thầy thuốc nổi tiếng lắm. Tôi sẽ nhờ dì chữa cho Thảo Sương. Tiến Lâm thấy an tâm nên nói:
– Được lắm ! Ngày mai lên đường nhé !
Chiến vui vẻ nhận lời …
…Mới tờ mờ tối mà Cảnh Hào đã ra khỏi nhà, hắn đi đâu. Ắt hắn đi làm việc phi pháp nào đó. Mấy đêm nay hắn đã cho thuộc hạ của hắn đào bới tung cả lên một khúc suối để tìm thỏi vàng.. Ten bảo vệ tiến gần về phía hắn thì thầm:
– Ông chủ !
Hắn giật mình quay lại:
– Gì vậy? Làm tao hết hồn.
Tên bảo vệ nói nhỏ:
– Con nhỏ ấy chết thật rồi !
Hắn khoái chí bảo giọng hách dịch:
– Đệ tử của tao mà !
Tên bảo vệ lại nói:
– Nhưng mà ghê lắm ông chủ ơi.
Hắn nạt:
– Gì mà ghê ! Mày nhát như thỏ đế còn làm ăn nỗi gì.
Tên bảo vệ cãi lại:
– Mấy hôm nay Thảo Sương cứ hiện hoài hà.
– Nó làm gì?
– Dạ nó nhảy lên bờ ngồi bó gối khóc hu hu và đòi mạng.
Hắn xua tay:
– Ai giết chứ mày có giết đâu mà sợ.
Tên bảo vệ lắc đầu:
– Hai con ma, ma mẹ và ma con gặp nhau, họ ôm nhau khóc dữ lắm.
lão Cảnh Hào trợn mắt:
– Mày nói cái gì? hai mẹ con cùng khóc à?
Tên bảo vệ kể:
– hai người đều mặc quần áo trắng toát, tóc dài bù xù, mặt mày ghê lắm, nó có cả nanh nữa đó ông.
Hắn quát:
– Mày có nói thêm không đó?
Tên bảo vệ lắc đầu:
– Không, tại sao tôi lại nói dối. Tất cả công nhân đều thấy.
Hắn có vẻ nôn nao trong lòng, nhưng vẫn cố giữ vẻ cứng rắn.
– Sợ gì chứ. Nó là loại ma cái chứ có ăn thịt người được đâu.
Tên bảo vệ hù dọa:
– Đêm nay ông cứ ở lại đây rồi ông sẽ thấy.
Hắn thoái thác:
– Tao ở lại làm gì? Tao bận việc rồi. Đêm nay mày canh chừng tụi nó giúp tao.
Tên bảo vệ lắc đầu:
– Tôi kham làm sao nổi. Tụi công nhân này dữ dằn lắm.
Hắn quát:
– Tụi nó dám làm gì mày?
Tên bảo vệ dịu giọng:
– Vả lại, tôi sợ lúc tụi nó tìm được thỏi vàng ma không có ông ở đây thì sao?
Hắn nghe nhắc đến vàng, lại do dự:
– Nhưng đêm nay tao đang bận.
– Hay là ông chủ cho đình lại một đêm?
Hắn cho là tên bảo vệ nói chí lý nên gật đầu:
– Thôi, vậy cũng được.
Tên bảo vệ mừng trong bụng vì thành thật mà nói hắn cũng chán nản cái cảnh này lắm rồi. Hắn liền nói:
– Vậy ông chủ cứ đi đi. Tôi sẽ đi cho bọn chúng hay rồi về luôn. Đêm cũng khuya rồi, kẻo hai mẹ con con ma xuất hiện bây giờ.
Đám công nhân nghe nói được nghỉ ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Họ đã mệt lắm rồi. Phải làm việc quần quật từ sáng đến chiều, đêm lại phải khòm lưng đào vàng cho hắn, sức nào mà chịu nổi. lại còn phải sống trong sợ hãi lo âu về mấy con ma hoành hành, nó rên rỉ, khóc than không ai ngủ được cả …

Tác Phẩm Cùng Chủ Đề

Categories: Truyện Ma

phong thuy | do phong thuy | phong thuy | da quy | vat pham | phong thuy | da phong thuy | phong thuy | da thach anh | phong thuy | phong thuy nha | do phong thuy | phong thuy | ty huu

Comments are closed.